Chung | vunguyen99 | October 29, 2011,20:44
Đâu rồi
ngày ấy cho tôi trở lại
khi yêu, đơn giản chỉ yêu…
Vườn yêu nào còn như thủa trước
Em - Anh
Đâu mê say tha thiết nồng nàn
Đâu khát khao của tuổi trẻ viết bài tình ca hồng cùng hát
Đời cơm áo
những rất thực vượt qua hạnh phúc giản đơn
mình đến guồng quay toan tính
Sẽ không bao giờ là của nhau
khi hồn ngã vào sa mạc xây ngôi đền linh hồn rỗng để Juda ngụ trị
Gánh nặng trần gian
sự thỏa mãn là mặt kia của tàn khốc
Vác thập giá qua mười bốn đàng lại sợ xòe tay đóng chiếc đinh niềm tin cho ngày được sống và yêu
Một mai không lấy được nhau
Thì hôm nay đừng toan tính
Sẽ thấy nhau trong số phận của mình
Nô lệ thói đời khôn – dại
Mùa bạc
Phù du hát vừa kịp đến đã thành mùa qua
…Đâu rồi
ngày ấy cho tôi trở lại
giản đơn thôi, tồn tại để cho nhau!
Đường dẫn cố định | góp ý (26) | Trackbacks (0)
Chung | vunguyen99 | October 14, 2011,07:30
Em đã lạnh nên đâu cần thêm chút lạnh cho vần thơ trở chứng
Trước đời nghiệt ngã
Trái tim anh cuồng dại
Trái tim em hoang hoải đi tìm
Em đã đến và lại về ngay sau núi
Em đâu muốn xa anh
Nhanh như khi em đến
Sao anh không nắm tay em cột sợi dây như kéo chiếc thuyền cô đơn neo
vào bến đỗ, sao anh chỉ lặng lẽ đứng nhìn..?!
Để phong sương con thuyền tìm gió lại ra khơi
Đường dẫn cố định | góp ý (19) | Trackbacks (0)
Chung | vunguyen99 | September 30, 2011,20:39
Hãy cố mà…đừng yêu nhau !
Người về trong lòng vắng
Em khát ngày xưa tìm qua gió biển
Em nhớ người xưa qua ngày của anh
Và chẳng thể nào giấu được em
Anh cũng nhớ ngày xưa qua bờ môi lạnh
Buổi chiều nào lặng thing như em chẳng thể hát
Chỉ có anh thôi trầm buồn “ người từ trăm năm về như dao nhọn, người từ trăm năm về như dao nhọn, ta vết ngọt đâm, ta chết trầm ngâm…”
Rồi cô đơn như ma lực đưa ta gần nhau nhanh đến độ con tim chưa kịp run lên vì thổn thức, vòng tay bản năng cũng chực chờ thiêu cháy nhau khi nụ cười vẫn còn xa lạ
Chúng ta được quyền yêu, được quyền sống
Khoảnh khắc ngùn ngụt cháy rồi tắt vội như cơn mưa ập đến, khi anh đã nghe bước chân ai đó, cũng như em nghe gió lạnh tràn về…
Em đã từng cười từng khóc trên những nỗi đau mà không bao giờ hối tiếc
Chỉ xót xa khi chúng mình cùng nhớ người xưa
Xin đừng để em trượt chân trong vùng lầy ảo tưởng
Khi muốn đánh cắp ký ức trong anh xoa dịu cho riêng mình
Đừng nung nóng em như chiếc bình gốm đỏ quá độ dễ vỡ
Đừng đặt tên cho mối tình biết rằng phải xa khi chưa kịp gọi tên
Phải làm gì khi chẳng thể ở trọ cùng nhau?
Thì thôi buông tay đừng cột bằng nỗi nhớ
Khỏa lấp ngày đau viết vội tên nhau vào quá khứ
Hôm nay giữa chợ đời: Hãy cố mà… đừng yêu !

Đường dẫn cố định | góp ý (35) | Trackbacks (0)
Chung | vunguyen99 | August 21, 2011,19:58
Điều rất thật
Sau đổ vỡ
Trời vẫn cứ nắng, vẫn cứ mưa
Anh vẫn là anh, em vẫn cứ là em
Nhưng có một điều gì đó rất thật
Anh thấy em rõ nhất từ góc giao cảm ảm đạm thiếu ánh sáng
Em nhận ra anh từ đôi mắt nhìn về phía em
Dưới trời hai bóng
Trần truồng
Xấu xa
Rét mướt
Và một điều điên rồ nữa thật! rất thật!
Chúng mình yêu nhau
Đường dẫn cố định | góp ý (31) | Trackbacks (0)
Chung | vunguyen99 | August 04, 2011,21:12
Qua phố thoảng mùi Dạ lý hương
bỗng thấy mình thật lạ
đã đi ngang những khi cười rơi nước mắt
đối diện cái chết không còn làm ta e ngại
khi từng người, từng người lặng lẽ bỏ ta đi
ta cố hồn nhiên như đứa trẻ nhặt nhạnh những mảnh vụn thừa thãi của
người lớn vứt vội vào quá khứ
sao có ngày lòng ta lại đổi khác !?
Là con ngựa ngốc không lục lạc
ho hen da cóng co chân gõ vào khoảng trống
ta lại về núi
ta lại về rừng 
Đường dẫn cố định | góp ý (36) | Trackbacks (0)
Thơ Trần Hoàng | vunguyen99 | June 05, 2011,23:51
Tôi bay…
Có tiếng gọi
cố ngoảnh lại để níu thêm kiếp bụi
nấn ná như con cuốn chiếu vặn mình, cái chết nhẹ như lá mùa thu
trống… trống…tôi đang bay
chuyến bay vào thế giới khác
mưa tràn vào lỗ hổng tâm thức xói lở, vỡ nỗi buồn
mồi vào ngọn đêm những đóm lửa hoài niệm
có giọt nước mắt nào nhỏ xuống
vì tôi
Tạm biệt góc phố mù sương
con đường lang thang mỗi chiều mưa bụi
cà phê bốn mùa, góc bàn, chỗ ngồi sần sùi vết khắc vu vơ
tạm biệt gia đình, tạm biệt anh, bạn bè, tạm biệt tất cả...
Nhớ tiếng ồ ề giận dữ của ba cùng dịu ngọt ầu ơ của mẹ
cõng tôi qua những trắc trở cuộc đời địu giấc mơ bay lên
Này con gái nhỏ hãy đừng khóc
gạt nước mắt đi kiên định vì phía trước là bầu trời
đừng khóc nhé, mẹ mới yên lòng đi tới nẻo đường xa
Tiếng gió thông thoảng hương thanh thản ngày bên anh
những chuyến thám hiểm huyên náo đêm cong, bầu trời cong,
hơi thở cong
ngón tay khát...nhịp phách thác đổ nghiêng nghiêng
giọt giọt tự tình rơi… thấm đẫm từng vách đá
ôi! anh hãy quên,hãy quên...rẽ ngả đường khác đi nhanh qua ngày áp thấp
Cuốn phim chầm chậm quay, dẫu sao ngày bay cũng đã đến
những người thân yêu ơi!
con ngựa núi với trái tim lửa giã từ nhé!
tạm biệt hay vĩnh biệt !
không… không…
tôi không muốn nhổ neo nơi này
những tế bào đột biến trỗi dậy cuốn tôi bay trong màu xám lạnh
Đường dẫn cố định | góp ý (56) | Trackbacks (0)
Thơ Trần Hoàng | vunguyen99 | April 18, 2011,06:03
Nhân chứng
Lang thang phố
chợt nhận ra con đường hôm nay nhiều khúc ngoặt và dốc
hạ mà lòng dội theo thu, lá vàng quên gọi nắng hồng rơi
nỗi buồn bay ngược chiều sương khói
Bay vào hiện thực
với khối hình cuộc sống vô vàn màu sắc
đằng sau nụ cười nhận về mình lát cắt
nhìn cô bạn thân trong quán tình tứ với người đàn ông của mình
Lê guốc trong mưa nhảy múa
tiếng chuông nhà thờ thứ bảy
nhân chứng cho buổi chiều chẳng biết về đâu
mưa hào phóng
khóc cười một con đường !

Đường dẫn cố định | góp ý (20) | Trackbacks (0)
Thơ Trần Hoàng | vunguyen99 | March 31, 2011,19:14
Ngày rơi
Cú mèo kêu cồn cào trong khu rừng rủ người đi
đóa mai vương xuân thảng thốt
vòng hoa trắng
mảnh khăn trên đầu cột niềm đau nhân thế
những đứa cháu ngơ ngác
hỏi chị hỏi mẹ: bà đã về trời?
tràng hạt buồn tụng niệm, hư không nghiêng ngả
Tiễn bà tôi không rơi nước mắt
mà chơi vơi đỉnh gió hú với độ cao không định lượng
nhìn những bàn chân cong khô lê trên mắt đất, những hàng cây và
những bóng người trôi qua vùn vụt
Đích đến của buổi chiều nằm trong đất lạnh
bà đi về đâu, về đâu không biết bờ bên kia?
Hun hút mùa
nén nhang tàn
lặng lẽ ngày rơi!
Đường dẫn cố định | góp ý (18) | Trackbacks (0)
Thơ Trần Hoàng | vunguyen99 | February 02, 2011,21:40
Xuân nhớ
Một màu áo
một màu son
giữa trời phố núi
chú ong vẽ đường bay trên ô cửa
phố bâng khuâng trong ánh mắt
dốc cheo leo em khoe sắc bên nhánh mai đào
những cánh én mở mùa cổ xưa xanh thẫm
Người lữ khách chiều nay không xuông phố
nơi ấy anh có lạnh hay không?
cao nguyên se se gió
em nhớ anh nghiêng cả áng xuân nồng
xuân không ngủ hoa thơm bừng sức sống
sắc tình yêu rực rỡ thung lũng hồng
sương khói quanh co con dốc dài nỗi nhớ
em cất tiếng hát yêu thương cuộc đời
bài tình ca nhớ gởi gió đưa về ai có nhận?
Sắc xuân chờ
thông soi bóng bên hồ
tiếng dương cầm rớt nhịp
nhấn
giục ai về !
Đường dẫn cố định | góp ý (58) | Trackbacks (0)
Thơ Trần Hoàng | vunguyen99 | January 28, 2011,16:52
Tìm xuân
Gió khua xác lá liêu xiêu sáng
Bên núi nghe đời hong nắng lên
Ta con chim mỏi nép vào vách đá
Giọt sương xuân lộng lẫy huyên thuyên
Chiều dội ký ức ngân vang màu khói biếc
Trang giấy buồn cô quạnh xếp vần yêu
Những cảm xúc đi qua đượm ngày da diết
Cùng âm thanh giả dối se chiều
Đêm vỡ ngực bỗng trở về thổi đỏ
Nụ thanh xuân rạng rỡ nhú lên cao
Ngày mòn vẹt - tim nhọc nhằn - bầu trời xác vỡ
Tháng chạp về tình ướt mặt chiêm bao
Ôi xuân ạ, phách thời gian im ỉm
Phố núi trong veo mắt ngóng xa vời
Buồn thổ khói ám vào cành hoa dại
Cuội thông già ri rỉ nhựa ngà tươi
Ta con chim gõ, gõ vào vách đá
Tìm chút xuân đăm đắm gọi xuân.jpg)
Đường dẫn cố định | góp ý (24) | Trackbacks (0)