Thơ Trần Hoàng | vunguyen99 | February 04, 2010,20:25

Đường dẫn cố định | góp ý (21) | Trackbacks (0)
Thơ Trần Hoàng | vunguyen99 | December 01, 2009,09:45
Đường dẫn cố định | góp ý (64) | Trackbacks (0)
Thơ Trần Hoàng | vunguyen99 | November 18, 2009,13:34
Quẳng qua nề cửa
bàn tay thô thừa thãi vết sần
tờ nháp vất đi
được
không
Tim vụn nát - sũng ướt - vá víu
lạnh băng. Bóng
chỉ là nháp, nháp, làm nháp đau
trò chơi giấy
Manh giấy trắng
người đi qua
vo vún
rơi
rớt vào xứ sở những miền đau
đời thực trần truồng tối - sáng
giấc mơ thiên thần tanh tành rú lên mê sảng
giả tạo tự sưởi ấm mình để không hủy diệt lý tính
những khát khao muộn màng dẫu kiệt sức vẫn không bao
giờ kết thúc giấc mộng
phẳng phiu ấm trong tay người
Khóc - Cười
rách tả tơi vào mùa nở rộ
những quả trứng niềm tin vỡ sau bóng hoàng hôn
gió thổi mất
chiều vắng hoe cười ngờ nghệch
cuối mùa
òa vỡ
Đường dẫn cố định | góp ý (48) | Trackbacks (0)
Thơ Trần Hoàng | vunguyen99 | October 23, 2009,17:09
Đường dẫn cố định | góp ý (50) | Trackbacks (0)
Thơ Trần Hoàng | vunguyen99 | October 11, 2009,00:01
Đông
Em theo nắng bước vào đông
Bàn chân chạm đá. Tay lồng ước mơ
Kết tinh từ giọt sữa thơ
Bao giờ kết hạt. Vàng mơ bóng trần
Ngước lên thấy mặt trời gần
Đa đoan sấm sét gió vần vũ mây
Tiếng đàn loáng nhịp phút giây
Nỗi đau đổi phận. Người. Ngày mẹ cho...
Một đông rồi lại một lo...
Em theo vết nắng giằng co với ngày
Con đường lớp lớp mưa bay
Đêm thâu chong mắt chờ ai trở về
Gương buồn soi dấu. Hôn mê
Âm thầm vết xước bộn bề nhớ thương
Thời gian vắt giọt bồi thường
Cho em về lại chặng đường uyên nguyên
Mười một. Mười. Ngọ ngọ tuyền
Tuổi đông lạnh giá. Tóc huyền rối tung
T.H.V.N
Đường dẫn cố định | góp ý (71) | Trackbacks (0)
Thơ Trần Hoàng | vunguyen99 | October 01, 2009,22:16
Đường dẫn cố định | góp ý (72) | Trackbacks (0)
Thơ Trần Hoàng | vunguyen99 | September 24, 2009,20:10
Chiều úa màu
cơn mê sảng chợp chờn thu xa ngái
mắt núi buồn mang giọt nắng trên vai
bồn chồn em theo mây, mưa bay qua những cánh rừng lạnh
mưa xối vào lòng
em rỗng những hoàng hôn
Ước gì là mây bay qua núi đồi
thành gió tự do vút bổng chạm bàn tay anh giá lạnh
mang đến anh triệu triệu đoá hồng rực rỡ ngày thu
....trôi theo dòng sông
về ngụ cư cùng anh nỗi đau
buồn - vui nép vào nhau cho vơi lạnh
vất tất cả giọt mặn để nhòa môi ấm
định hình một giấc mơ
Thuyền em vượt thác
Đường dẫn cố định | góp ý (72) | Trackbacks (0)
Thơ Trần Hoàng | vunguyen99 | September 14, 2009,08:55
Phai màu phai màu thời gian nhạt nhòa đổi sắc, chiều đi vào thinh không không sắc không màu vô thường
rả rích mưa dìu dặt đêm đại ngàn, hú vang vọng giữa bao la con thú hoang sục xạo ký ức gọi bạn tình khản giọng
dẵm gai tanh giọt hồng bê bết khựng lại bên ngôi mộ tình chết lặng yên như loài cỏ dại dưới mặt trời
Thời gian tàn nhẫn úa màu khắc họa vô vàn dấu chân chim sụp khuất nhìn cuộc đời bằng nửa con ngươi xám ngắt, nửa kia che dấu miền đau
không than phiền không rơi lệ lảo đảo ngã lại đứng lên, hi vọng bất diệt vì phía trước là bầu trời
Cơn mưa nguồn rách bươm thổn thức vũ điệu thác ngàn lang thang mơ mơ tỉnh tỉnh về nơi thanh tịnh tĩnh lòng sau giông gió
Đàn cò trắng chao liệng giữa bao la con thú hoang gượng dậy ước mình có đôi cánh bay về miền yêu dấu, nơi khu vườn cỏ dại ấm áp ngọt ngào mang màu cổ tích hoàng tử và công chúa ngày xưa
Huyền bí bầu trời lung linh xanh ngôi sao xa lấp lánh, giã từ đêm trầm mặc giã, giã từ ám ảnh con ma miền đau đeo đẳng tìm về phía ngọn lửa thắp đang chờ
Cơn mưa nguồn lặng lẽ đổ vào đại dương xanh
Đường dẫn cố định | góp ý (49) | Trackbacks (0)
Thơ Trần Hoàng | vunguyen99 | September 04, 2009,19:36

Đường dẫn cố định | góp ý (62) | Trackbacks (0)
Thơ Trần Hoàng | vunguyen99 | August 22, 2009,20:44
Rồi cũng tới lúc phải xa
Người là khách trọ thời gian ngón đếm
Một sáng mùa thu
ngày của chúa, ngày đưa tiễn
Người lặng im nhìn tôi...rồi về nơi đến
Người về
Nơi đây không tuyết mà băng giá
Một tôi dõi theo chân trời dù không thấy
Còng lưng
mơ bóng khuya neo giữ vầng trăng
Cứ chập chờn trong giấc ngủ
buổi tiễn đưa
Trong đêm tối, vẫn hiện về đôi mắt ấy
Đôi mắt lặng lẽ ...nhìn tôi lúc chia xa
Mỗi chiều, mỗi sáng
Trên đồi, thông rơi đầy mặt đất
Tôi nhặt nhạnh hong đốt nỗi nhớ nhung...
nhen trong lò sưởi lá nồng nàn, nhựa ấm áp mùa thu với người, người ơi ta có còn gặp lại!?
Người mù khơi
cánh cửa tôi cũng đóng
Phố núi hoang lặng
chân lê trên sỏi đá, lả tả lá kim rụng
biết gửi về đâu chiếc lá của chiều rơi..!

Đường dẫn cố định | góp ý (52) | Trackbacks (0)