Nhân chứng

By

 

Nhân chứng

 
Lang thang phố
chợt nhận ra con đường hôm nay nhiều khúc ngoặt và dốc
hạ mà lòng dội theo thu lá vàng quên gọi nắng hồng rơi
nỗi buồn khiến tư duy bay ngược chiều sương khói
 

Bay vào hiện thực
với khối hình cuộc sống vô vàn màu sắc
đằng sau nụ cười nhận về mình lát cắt 
sót xa nhìn cô bạn thân trong quán tình tứ với người đàn ông của mình

 Lê guốc trong mưa nhảy múa
tiếng chuông nhà thờ thứ bảy
nhân chứng cho buổi chiều chẳng biết về đâu
mưa hào phóng
khóc cười một con đường !

 

More...

Ngày rơi

By

  Ngày rơi  

  Cú mèo kêu cồn cào trong khu rừng rủ người đi
  đóa mai vương xuân thảng thốt
  vòng hoa trắng
  mảnh khăn trên đầu cột niềm đau nhân thế
  những đứa cháu ngơ ngác
  hỏi chị hỏi mẹ: bà đã về trời?
  tràng hạt buồn tụng niệm hư không nghiêng ngả

  Tiễn bà tôi không rơi nước mắt
  mà chơi vơi đỉnh gió hú với độ cao không định lượng
  nhìn những bàn chân cong khô lê trên mắt đất những hàng cây và 
 
những bóng người trôi qua vùn vụt
  Đích đến của buổi chiều nằm trong đất lạnh
  bà đi về đâu về đâu không biết bờ bên kia?

  Hun hút mùa
  nén nhang tàn
  lặng lẽ ngày rơi!

 

 

More...

Xuân nhớ

By

Xuân nhớ

Một màu áo
một màu son
giữa trời phố núi
chú ong vẽ đường bay trên ô cửa
phố bâng khuâng trong ánh mắt
dốc cheo leo em khoe sắc bên nhánh mai đào
những cánh én mở mùa cổ xưa xanh thẫm

Người lữ khách chiều nay không xuông phố
nơi ấy anh có lạnh hay không?
cao nguyên se se gió
em nhớ anh nghiêng cả áng xuân nồng
xuân không ngủ hoa thơm bừng sức sống
sắc tình yêu rực rỡ thung lũng hồng
sương khói quanh co con dốc dài nỗi nhớ
em cất tiếng hát yêu thương cuộc đời
bài tình ca nhớ gởi gió đưa về ai có nhận?

Sắc xuân chờ
thông soi bóng bên hồ
tiếng dương cầm rớt nhịp
nhấn
giục ai về !


More...

Tìm xuân

By

 

Tìm xuân

Gió khua xác lá liêu xiêu sáng
Bên núi nghe đời hong nắng lên
Ta con chim mỏi nép vào vách đá
Giọt sương xuân lộng lẫy huyên thuyên

Chiều dội ký ức ngân vang màu khói biếc
Trang giấy buồn cô quạnh xếp vần yêu
Những cảm xúc đi qua đượm ngày da diết
Cùng âm thanh giả dối se chiều

Đêm vỡ ngực bỗng trở về thổi đỏ
Nụ thanh xuân rạng rỡ nhú lên cao
Ngày mòn vẹt - tim nhọc nhằn - bầu trời xác vỡ
Tháng chạp về tình ướt mặt chiêm bao

Ôi xuân ạ phách thời gian im ỉm
Phố núi trong veo mắt ngóng xa vời
Buồn thổ khói ám vào cành hoa dại
Cuội thông già ri rỉ nhựa ngà tươi

Ta con chim gõ gõ vào vách đá
Tìm chút xuân đăm đắm gọi xuân

More...

Tàn cuộc

By


Tàn cuộc


Phố quanh co - phố khúc khuỷu - góc ngày phờ phạc
ván bài tàn cuộc
ngửa - nhận dạng cuộc chơi
át cơ chuồn bích lầm lũi ăn chia
quân bài tôi rưng rưng nhặt bóng...giữa đời
vẫn sống vẫn đơn côi lang thang dầm mưa mỗi chiều xuống phố
lá bài quá nửa đời bên kia dốc - sấp ngửa những trắng đen
sem sém cháy

Xóc... xóc ...
xóc lên những mùa đông
lật ngửa những mùa thu tiễn đưa người không trở lại
đôi bàn tay cóng tôi đi vào nơi không định hướng
trả lại mây trôi những ngày vui cho người nơi cuối trời

Thức thao...ngày ...tháng ...
dúi đôi bàn tay vào đống lửa tàn tìm quân bài đã cháy
cời lên đóm lửa ...chỉ là tro
mắt trũng sâu heo hút phía chân trời
lặng lẽ những cuộc chơi
xóc...xóc...văng ra con át bích buồn trũng dạ !


More...

Mong manh

By

Mong manh

Câu kinh quên nhớ luân hồi
tình yêu ở cõi bồi hồi chênh chao
để buồn nặng gánh chiêm bao
ta xây tháp mộng đựng màu thời gian

Ta về ngắm lại dung nhan
vết sưng vết tấy chưa tan vào ngày
dòng sông đứng khóc bèo mây
bên bồi bên lở trật trầy trước sau

Ngày qua mắt đỏ giao nhau
ngày đi úa lá hanh hao mộng lành
hoa vàng một đóa mong manh
làm sao ấm khoảng trời xanh cho mình...

More...

Tranh

By

Tranh

Tối - sáng
trắng - đen
trần trụi - vội vã

Giữa tầm ngắm người nghệ sỹ
tường trắng
hơi thở yêu phà vào vẽ nụ hôn nồng đẹp
ghét - phết lên mảng màu buốt sần sùi lõm lõm
bẩn
bức tường cựa mình đau

Con ngựa vỡ bóng ngày
hí buồn khớp cương đi vào dự cảm....

More...

Đếm tuổi

By

Đếm tuổi

Quạnh hiu từ tiếng thở dài
Ngày trôi lểnh loảng đêm cài hoang mang
Tóc. Thôi xanh phía địa đàng
Buồn. Tôi cổ miếu hoang tàn bến yêu
Chén rượu cay. Bước liêu xiêu
Mùa sinh khập khểnh cho chiều bão giông
Vô tình ướt lá mênh mông
Ngựa thồ gốc trụi về không lối về

Đông. Ngồi gõ tuổi hồn khê
Giọt sương khóe mắt bỏng mê cuộc người

More...

Phố đêm

By


Phố đêm

Lăn lóc kiếp người - đời
một góc xưa cũng xa quá đỗi
vũ điệu cuộc đời quay không kịp thở....cho một tình yêu

Phố thắp đèn phố bên đồi vẫn buồn hiu hắt
bước lang thang tìm ngõ người quen
đã hẹn nhau một ngày tìm đến

Lúp xúp nhà mồ cỏ dại lấp ló ma trơi
gió hoang vu ngày mưa hát dìu dặt tiếng ghita năm nào như ai
réo rắt gọi tên mình
nghĩa trang đêm chớm đông
ước mình có hàng triệu vòng tay để ôm hết những nơi anh đã từng đến
nén nhang hiu hắt mời người về đây say cạn chén cùng ta?

Càn khôn trở âm dương rẽ lối
cách nhau một khoảng vô hình
tôi ủ niềm riêng ủ men rượu nồng chờ ngày nhập phố...

More...

Di căn

By

 

Di căn

Dưới vòm nắng
nỗi buồn khảo sát từng khoảng bê tông không khí ngày xưa
Áp suất trách nhiệm hất em ra khỏi vòng tay ấm
để anh quay về nắm lại mối tơ cột cùng duyên khác
rười rượi nỗi lòng đếm giọt mùa đi qua
thôi thì hãy cố quên

Ngồi nghe ngày đổ nát
dở người - khật khưỡng
nguệch ngoạc vẽ từng vết hằn - đau
xạ trị
những lọn tóc rụng thưa theo ngày mục - vàng
tay lượm tóc khâu nỗi niềm thầm kín
vẫn anh - di căn

Thời kỳ cuối - thuốc độc linh hồn vỡ
sắp xa thế giới về xứ khác và mình cũng khác
hành trang mang theo ít ỏi đến vô cùng
em
kẻ hành khất chơi sang đời mình
chỉ xin ra đi ôm anh trong giông tố vô thường !

More...